Trong lúc tôi đang bối rối trước lời đề nghị bất ngờ từ nữ công tước, bỗng nhiên tiếng cửa lớn vang lên, làm tôi và nữ công tước đồng loạt quay sang nhìn. Đứa em trai của Carcion, Elyan, đột ngột xuất hiện, khuôn mặt biểu lộ sự bực bội và hốt hoảng. "Car, tại sao cậu lại... nắm tay...", Elyan ngừng lại khi nhận ra tôi đang đứng ở đó, với vẻ mặt tỏ ra bối rối và không hề thoái thác.
Nữ công tước đứng dậy với ánh mắt đầy ghen tị quay sang hỏi: "Elyan, cậu đến đây để làm gì?" Elyan trừng mắt nhìn chằm chằm vào tôi rồi mới trả lời, "Vâng, tôi đến đây để... chứng kiến sự hạnh phúc của chị tôi." Bỗng nhiên, Elyan vươn tay chỉ vào phía bàn giữa chúng tôi, "Chị hãy xem kỹ hơn đi."
Tôi ngước mắt nhìn xuống, chỉ để nhận ra rằng cái túi từng nữ công tước gửi cho tôi đã mở ra, để lộ ra đó không phải tiền mà là... một chùm lọ hoa hồng đỏ tươi, như một lời xin lỗi và sự chân thành từ Carcion. Thái độ cầu kỳ và phản bội trước đó của tôi bỗng trở nên vô nghĩa. "Car..." Tôi gọi tên anh bằng giọng sót sờ, còn Elyan và nữ công tước đều im lặng, chứng kiến màn thể hiện tình cảm không lời thể nào diễn ra giữa chúng tôi.
Trong bầu không khí im lặng và căng thẳng, tôi cảm thấy như lòng tôi cũng được mở ra như chiếc túi kia, để nhận ra rằng, hạnh phúc không phải lúc nào cũng chờ đợi ở nơi xa xăm, mà đôi khi chỉ cần bước đến gần hơn, và để cho nó khai mở như bông hoa hồng đỏ trước mắt.