Trên con đường vắng vẻ ngập trong bóng tối của thảm họa, Pyo Gu Won và Heo Jin Woo cùng nhau bước đi, tiếng bước chân của họ trở nên trầm lắng giữa cơn hỗn loạn của thế giới. Ánh đèn đường còn sáng lên lấp lánh từ xa, nhưng không đủ để tan đi khung cảnh đen tối mà họ đang trải qua.
Pyo nhìn chằm chằm vào Heo, thần sắc trầm tư, ánh mắt chứa đựng một điều gì đó khác biệt, có lẽ là sự đau khổ, sự mất mát, hay có thể là tuyệt vọng. Trái tim anh đập mạnh trong ngực, như muốn nhảy ra để tìm đến một hi vọng tuyệt vọng nào đó giữa thảm họa. Điều gì đang chạm đến tâm hồn anh?
"Heo Jin Woo, cậu từ đâu?" Pyo hỏi, giọng điệu trầm lắng như âm nhạc u ám.
Heo Jin Woo nhìn lên, ánh mắt yếu đuối nhưng đầy ý chí đã chuyển thành ánh mắt kiên cường. "Tôi... tôi đã mất hết mọi thứ," cậu trả lời, tiếng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.
Pyo gật đầu hiểu biết. "Được rồi, hãy cứ đi cùng tôi, tôi sẽ bảo vệ cậu." Ôm lấy sự tự do, Pyo cảm thấy cảm xúc cuộc sống tràn ngập từng phần tư của cơ thể.
Và từ trong bóng tối, một tia sáng nhỏ nhắn đã đốt cháy trong trái tim họ, như một lửa hy vọng nhỏ bé giữa thảm họa khắp nơi.