Trong ánh nắng chiều chiếu rọi qua tán cây rậm rạp, Tạ Xuân cảm thấy không khí ảm đạm phủ kín không gian. Ông sư phụ - một Lão Tử lạnh lùng với bộ râu dài bạc phơ - nhìn chằm chằm vào đồng hồ cát, rồi quay lại nhìn vào đôi mắt trẻ trung của Tạ Xuân.
"Phong ấn Cửu Châu Vạc đang lỏng lẻo," Lão Tử nói, giọng âm u ám. "Ma quỷ và những thế lực hắc ám ngày càng mạnh mẽ. Nếu ta không làm gì, thế giới nhân loại sẽ chìm trong bóng tối."
Tạ Xuân nhún vai, không hiểu lắm. "Nhưng sư phụ, tại sao những người phụ nữ này lại khó đối phó hơn ma?"
Lão Tử cười khẩy, đôi mắt lạnh lùng như băng. "Họ không đơn giản chỉ là những con ma. Họ là những linh hồn khao khát tình yêu, ân sủng, và sự bảo vệ. Họ là biểu tượng cho những điều mà con người luôn ao ước, nhưng cũng là nguồn gốc của mọi đau khổ và tuyệt vọng."
Tạ Xuân nhớ lại những gì đã trải qua, những cuộc chiến với ma quỷ, những trận đấu đầy máu và nước mắt. Nhưng lần này, anh cảm thấy sự khó khăn không chỉ đến từ sức mạnh vũ trụ, mà còn từ sự phức tạp, khó đoán của tâm hồn con người.
"Vậy chúng ta phải làm gì, sư phụ?" Tạ Xuân hỏi.
Lão Tử nhíu mày, ánh mắt sáng lên một tia hy vọng. "Chỉ có một cách duy nhất, Tạ Xuân. Chúng ta phải đối mặt với bản thân mình, với những khao khát, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của chính mình. Chỉ khi vượt qua được thử thách ấy, ta mới có thể giải cứu cả thế giới này."