Trên bước đường phủ đầy hoa hồng đỏ rực, Tư Mã Ý bức xúc nhấn chìm đôi đồng hồng trang bánh trơn, dẫn đầu đoàn quân hùng hậu. Gió mát lướt qua làn da trắng muốt, dẫn theo bài hát của đàn eagle líu lo, kỉ niệm xa cách làn mắt xanh thẳm của hoàng hậu. Thế giới xung quanh rung chuyển, đất trời đều chứng kiến trái tim bản lĩnh, thắt chặt những phút giây giao kèo, hợp đồng vĩnh viễn với quỷ dữ.
Xuất thân từ loài người, ngọn lửa trong Tư Mã Ý bừng cháy, khắc vào trái tim. Cơn ác mộng kinh hoàng mê hoặc không ngừng quấy nhiễu, thách thức mọi giới hạn của ông. Ấy là dấu hiệu, tin vui hay bấn loạn của Không gian, thần thánh nước trời giữa chốn quần hùng. Ánh mắt nhòe nhoắt của quỷ dữ, bóng tối nặng trĩu như hòa thượng chân lý, dự ngóng bứt rứt khiến Tư Mã Ý không thể im lặng, phả hơi thở u ám vào ngọn lửa đỏ rực.
Tên tù vượt ngục từ tiền kiếp, thề phải đòi lại món nợ máu trong cơn ác mộng đó, anh trên đầu lấy ôm trái đồng hồ hỏng, nước mắt ướt nhòa dìu dịu như thương bi. Trong lúc bất lực, hòa mình vào bức tranh đế chế đỏ rực, tiếng nhạc dồn dập gió không lành, cánh hoa đỏ lửa nung chảy da thịt, âm thanh nghi ngút vang vọng: "Hãy đưa ta đến với ngai vàng, đôi chân vuốt về phía Không gian."