Trên con đường rợp bóng cây cổ thụ, ánh nắng chiếu xuyên qua tán lá rơi nhè nhẹ, tạo nên những đốm sáng lung linh. Miko, với đôi mắt sắc bén nhưng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu thẳm, bước đi với bước chắc chắn, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Đan xen giữa không gian yên bình, tiếng lời thề non hẹn giữa chân trời.
"Cửa vào Holocast đâu rồi?" Miko lặng lẽ tự hỏi trong lòng, nhấn chặt nắm đao ma thuật trên tay. Đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía trước, khiến cho cô phải dừng bước. Bức tường dày đặc biết bao thứ quái đản hình thành nên trước mặt Miko, bán kính xung quanh giữa thế giới thật và Holocast ngày càng thu hẹp.
Trớ trêu thay, bóng tối từ địa ngục dường như đã ngấm hẳn vào từng nếp nhăn trên khuôn mặt của Miko, biến cô từ một người con gái mạnh mẽ thành một phản ứng tách biệt của tâm hồn. Nhưng tuôn ra từ trong tâm trí cô, hình ảnh của những người dân vô tội bị mắc kẹt trong "lạc mộng" vẫn in sâu trong tâm trí.
Miko thốt lên một câu thần chú, đôi mắt nhìn người xung quanh đầy quyết liệt. "Thời gian để Holo Witches bắt đầu hành động đã tới!"