Một ngày nắng hồng, cô gái trẻ Ayumi đưa bước chân về căn nhà nhỏ ẩn sâu trong khu rừng rậm. Bước chân chập chững, cô rơi vào sự hoang lạc khi chứng kiến bóng dáng quen thuộc, nhưng lại xa lạ, của người mẹ trước đây. Mắt Ayumi chớp chớp, như muốn xóa mờ bức tranh quen thuộc trong tâm trí.
Bàn tay của mẹ, không máu me như cô từng nhớ. Thay vào đó, là bờn bạc ánh sáng trắng kỳ lạ toả ra từ dưới da, phản chiếu sự ấm áp. "Mẹ à... mẹ là ai vậy?" Ayumi lặng người hỏi, giọng run rẩy.
Đôi mắt mẹ sáng lên, ánh sáng nhấp nháy như những hạt sao. "Con yêu, mẹ không phải một người. Mẹ là một người ngoài hành tinh, một sinh vật từ một hành tinh xa lạ."
Tâm trạng phức tạp hiện lên trên khuôn mặt Ayumi. Cô cảm thấy lạ lẫm, nhưng đồng thời, một sợ hãi ẩn sâu trong con tim bỗng trở nên hồi hộp. "Mẹ đã làm sao vậy? Và tại sao mẹ lại giả dạng thành người đến với con?"
Người mẹ ngoại hành tinh nhẹ nhàng vuốt nhẹ mái tóc của con mình. "Con yêu, mẹ đến đây không phải với mục đích xấu xa. Mẹ chỉ muốn trải qua cuộc sống nhân loại bình thường, trải nghiệm tình yêu và sự quan tâm mà một người mẹ đích thực dành cho con. Con hãy tin ở mẹ, như cách mà con từng tin vào một người mẹ khác."
Ayumi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt của cô, sự sáng lên hy vọng lẫn sợ hãi. Một thế giới mới mở ra, nơi tình yêu và lòng trung thành không xác định bởi giới tính, tuổi tác hay nguồn gốc, mà chỉ bởi tấm lòng chân thực và ý chí kiên cường.