Trên bức thư từ tay trang điểm, nụ cười của Ophelia biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng tỏa sáng. "Cuối cùng cũng đến lúc rồi," cô thì thầm với chính mình, ngữ điệu cô ấy đang mặc định cho vào cử chỉ. Khi đêm buông xuống, Ophelia bước lẻ loi trong ngôi dinh thự lãng mạn, lòng bỗng trống vắng dường như tràn ngập sự hi vọng. Bước chân đặt nhẹ trên lối đi hành lang tối tăm, Ophelia dừng lại trước phòng ngủ của Orpheus, nơi âm nhạc nhẹ nhàng và hương hoa quen thuộc từng khơi gợi ký ức buồn.
Một cánh cửa mở ra, Orpheus lặng lẽ từ phòng ngủ bước xuống, ánh sáng lung linh bao quanh hắn như phản chiếu vẻ đẹp hút hồn của hắn. "Bản sao hoàn hảo," Ophelia nghiêm túc thốt ra, ánh mắt nhọn như dao quan sát mỗi động tác của Orpheus. "Ngươi đã sắp xếp hết mọi thứ rồi sao?" Orpheus trầm giọng hỏi, biểu hiện đầy ẩn ý. "Yes, my love." Ophelia đáp, tiếng cười âm u làm rùng máu. "Hãy nhận quà từ tôi."
Một bông hồng đỏ tươi thắm từ tay Ophelia bắt đầu khép mình, nhẹ nhàng bắn tỏa mùi hương ngọt ngào. Orpheus ngẩng đầu, điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?