Andrew đứng đó, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu tâm hồn Luke. Anh ta không tin vào sự hiểu lầm của cậu, cảm thấy bị xúc phạm đến tận xương tuỷ. Luke, ngơ ngác trước phản ứng quá đỗi bất ngờ của Andrew, cố gạt bỏ đi cảm xúc hoang mang trước ánh nhìn nghi ngờ ấy.
"Anh đang nói gì vậy? Tôi không có ý định gì đâu, chỉ muốn rõ một chút về người sống chung phòng thôi.", Luke cố gắng giữ vững phong độ trước sự căng thẳng giữa họ.
Andrew trợn mắt nhìn Luke, ánh mắt sáng lên những tia lửa khó lường. "Nếu như thế thì tốt, tôi không muốn thấy mặt cậu ở đây nữa. Lời xin lỗi không mang lại điều gì cả."
Luke cảm thấy tư duy rối bời, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao nó lại trở nên phức tạp như vậy? Anh chất vấn, "Andrew, anh có biết tại sao tôi đã theo dõi anh không?"
Andrew đột nhiên bật cười, cười lạnh như gió bản lĩnh, "Vào vùng nguy hiểm này để mò mẫm về tôi? Chắc chắn cậu sẽ phải trả giá đắt." Phát ngôn đầy ẩn ý vang lên trong căn phòng nhỏ, hứa hẹn một cuộc đối đầu nảy lửa giữa hai tâm hồn đối lập.