Trên tuyết phủ trắng xóa của ngọn núi cao vắng lặng, hai số phận hụt hẫng bất ngờ gặp nhau, với kí ức tuổi thơ lấp lánh như ánh sao dẫn lối trong bão tuyết lạnh giá. Trong mắt anh, người con gái đã trở thành một hồn ma với mái tóc bạch kim phủ đầu, ánh mắt bi kịch như nỗi đau không lời. Khoé môi vốn quen thuộc đượm buồn, vẫn giữ nguyên nụ cười của một thời điệu đà, nhưng nay trỗi dậy sự ám ảnh đẫm máu và hoang tưởng. "Em đã thay đổi nhiều quá...", anh thì thầm, hồi tưởng đến ngày thơ ấu, khi cả hai cùng kết bạn dưới những cánh hoa anh đào tỏa hương, dưới nắng sương som mát nhẹ lướt như làn gió thoáng qua.
Từng nhịp thở ngắn gọn của anh làm nổi lên mảng hình ảnh người khác, một kẻ thù từng chính là người anh hết lòng yêu quý. Bí mật chôn giấu mọi kẽ hở hơn thế nữa, còn giữa họ sẽ là cuộc đối đầu vô tận, giữa quá khứ và hiện tại, giữa tình yêu và thù hận, giữa chân lý và sự giả dối. Dấu vết về một âm mưu đen tối từng ẩn hiện, và bí mật nào đó nguy hiểm đang rình rập từ sau lớp tuyết dày phủ kín.
Người con gái với cái tên lạ lùng - Anemone - vẫn đứng im như một bức tượng lạnh lùng, nhưng đôi mắt cô nàng đã không còn là biểu hiện của sự bình tĩnh. Bất ngờ lớn khi ánh mắt ấy quay về phía anh, thoáng lóe lên một tia hi vọng mờ nhạt giữa biển cảm xúc phức tạp. "Chúng ta sẽ phải làm sao đây...?", giọng cô khẽ thoáng qua, như gọi gục vụt lửa tình yêu đã dần lang thang trong nỗi sợ hãi và đau khổ. Chỉ có một trong hai sự chọn, và cả hai đều biết, nó sẽ không có hồi kết hạnh phúc.