Trên ngọn núi Phượng Hoàng Sơn u uất, gió se lạnh thổi qua những tảng đá vô tri trên triền núi. Liễu Vô Song, nữ đương gia Sương Dã Trại, đứng đầu đoàn người bước lên đỉnh núi. Bàn tay nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt sắc bén như mũi tên, tia sáng lung linh phản chiếu ánh dương cuối ngày.
Trong lúc bước qua những cánh hoa đỏ rực rỡ khoe sắc, Liễu Vô Song bỗng chốc bị một bóng dáng bắt giữ từ phía sau. Không kịp phản kháng, cô bị kéo vào vòng tay vững chắc, ánh mắt đầy điều gì đó kỳ lạ của một người đàn ông lạ mặt. Đó chính là Vương gia Cố Khuynh Thành, người mà cả triều đình đều ngưỡng mộ.
"Liễu Vô Song, nữ nhân nhỏ kẻ cỏ, có gan đến thế sao?" Cố Khuynh Thành ánh mắt sắc bén, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh.
Liễu Vô Song không chùn bước, ánh mắt cực kỳ quyết đoán. "Ta đã đến đây, không phải để chịu sự ngược đãi từ người khác. Ta muốn đấu tranh cho bản thân, giành lại tự do!" Câu trả lời của cô phản ánh sự kiêu hãnh và quyết tâm không thể gì khuất phục được.
Thế nhưng, thay vì đáp trả, Cố Khuynh Thành nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Liễu Vô Song. Cô ngạc nhiên tột độ, lòng bất an bỗng trở lên rối loạn. Trái tim bắt đầu rung động trước tình cảm kỳ lạ này. Mọi chuyện chưa dừng lại ở đây, liệu Liễu Vô Song sẽ phải đối mặt với những thử thách gì tiếp theo?
Đoạn văn dần dần kết thúc, nhưng câu chuyện vẫn tiếp tục bước sang trang mới, hứa hẹn những khám phá đầy bất ngờ và hấp dẫn cho độc giả.