Trên bức tranh huyền bí của học viện phép thuật Ardel, ánh sáng trăng trải dài qua những hàng cây cao thẳm, tạo nên bóng tối kỳ quái bên dưới. Trong căn phòng nhỏ, một chàng trai trẻ đứng một mình giữa ánh sáng và bóng tối, ánh mắt sáng lên cùng ngọn lửa trong lòng.
Tên trai tên Hồng, người đã từng được ngợi khen như thiên tài ma thuật, chỉ để bị đẩy vào vực sâu của tuyệt vọng khi bị buộc tội rối loạn giải phóng ma thuật. Nhưng từ khi bản án tử hình gãy, một lời nguyền kì bí đã mở ra trước mắt anh, đưa anh tới gần hơn với quyền năng vô song.
Dưới ánh trăng như pha lê, Hồng cảm nhận một làn gió lạ mạng từ bên trong cơ thể. Từng vụn vỡ ma thuật trong anh dần hợp lại thành những sợi dây mạnh mẽ, xoay quanh đầu ngón tay.
"Nhất kiếm, thiên thu!" Hồng thét gào, hơi thở ma thuật bùng phát từ huệ đầu ngón tay, biến thành một vệt nắng chói chang chạy thẳng về phía trước.
Một hình người đãi ỏi bất ngờ hiện ra giữa bức tường đen đủi, lượng rải ma thuật nhưng không được đề kỷ lực nào xâm nhập được. Hồng đưa ra một cử chỉ, dùng kỹ năng mới, "Nếu tôi không thể giải phóng phép thuật, tôi có thể đánh nó bằng nắm đấm, phải không?"
Tiếng nổ vang dội, bức tường vỡ tan, mảnh vụn ma thuật rơi xuống như cát bụi. Hồng chỉnh đều hơi thở, vẻ mặt kiên định, sẵn sàng chinh phục mọi thử thách phía trước.
Từ nay, Hồng không còn là một kẻ nghèo ma thuật, mà là người sở hữu sức mạnh vượt trội, sẵn sàng chống lại mọi địch thủ đứng trước mình. Chặng đường của một pháp sư cận chiến mạnh nhất chỉ mới bắt đầu.