Trên con đường trải đỏ, ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên bước đi uyển chuyển của Rosalyn. Bước chân quyết định, tâm hồn như lạc vào bể dâu, không biết đâu là điểm dừng. Hoàng tử Robien đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng như một tảng băng. Ánh mắt lừng lẫy nhưng tựa như không còn mang đậm dấu vết của tình yêu. Rosalyn cảm thấy trái tim mình như tan chảy dưới ánh nhìn ấy.
"Em chẳng qua chỉ là con người được đưa vào vương quốc này để bán cho hoàng gia như một con vật! Anh cũng chỉ muốn lợi dụng tình hình để thoát khỏi những áp lực! Không ngờ anh lại dùng chính cách thức đó để buộc em phải kết hôn với mình!" Rosalyn nói, giọng điệu không còn đau khổ mà trở nên mạnh mẽ.
Robien nhìn vào đôi mắt hận thù của Rosalyn và cảm thấy tim mình đau nhói. Anh ngẩng đầu, ánh mắt nồng nàn dần hiện lên. "Mỗi người đều mang trong mình một vết thương khó phai, Rosalyn. Đừng đánh mất tình cảm duy nhất giữa chúng ta trong cuộc hôn nhân giả danh này."
Rosalyn nhìn vào đôi mắt ấy, trong ánh nhìn ấy, cô nhận ra sự chân thành và bi kịch. Liệu giữa họ, cuộc hôn nhân giả danh kia có thể trở thành một tình yêu thật sự? Để rồi cuộc đời Rosalyn Bogart sẽ đi về đâu, giữa những âm mưu và tình cảm?