Trong một buổi sáng mùa đông se lạnh, Masaki tỉnh dậy bởi tiếng Hikari khóc ầm ĩ từ phòng bên cạnh. Không giữ được bình tĩnh, anh ôm lấy vợ mình, Hiromu, và nhìn vào đôi mắt đầy lo lắng của mình. "Chúng ta sẽ làm sao đây, Hiromu? Hikari sao lại khóc mãi thế?" Masaki nói lo lắng, đôi mắt đỏ hoe vì không ngủ đủ.
Hiromu sờ nhẹ mái tóc bạch của Masaki, nở nụ cười nhẹ. "Anh đừng lo lắng, Masaki. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, như chúng ta đã quyết định từ trước. Hãy đi kiểm tra con trai của chúng ta, anh nhé." Hiromu khẽ hôn lên trán Masaki trước khi anh đi vào phòng bé Hikari.
Cánh cửa phòng mở cửa, Hikari nhỏ bé ngồi trên giường, mái tóc bạch gió bay lên. Anh đang nắm chặt một chiếc gấu nhồi bông, đôi mắt lấp lánh nước mắt. "Bé yêu, sao bé khóc thế?" Hiromu cúi xuống, vỗ nhẹ lưng con trai mình.
Hikari nhìn lên, ánh mắt ngập ngừng. "Bé... bé sợ mà... mà bé muốn thêm... một... người bạn." Những từ ngữ lẻ loi, nhẹ nhàng của Hikari làm Hiromu và Masaki bất ngờ. Sự khát khao của đứa trẻ muốn có thêm một người bạn đã mở ra một cánh cửa mới, một điểm sáng tươi sáng trong cuộc sống yên bình của gia đình nhỏ này.