Trên con đường bụi mờ sáng, ánh nắng xuyên qua những tán cây rợp bóng, tạo ra những đường sáng lung linh trên lối đi. Kakyu bước chầm chậm trên con đường ấy, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết nhỏ. Nhận ra tất cả những thứ quen thuộc, anh không khỏi lặng lẽ nhẹ bour từng nụ cười nhớ nhung.
Nhưng bất ngờ, tiếng hét vang lên từ phía trước, cắt đứt bầu không khí yên bình. Anh quay đầu, mới kịp nhìn thấy lửa đỏ bốc lên từ ngôi làng nhỏ mà anh đã gọi là nhà. Không nghĩ ngợi, Kakyu chạy về phía hướng ấy, trái tim đập nhanh trong ngực, sợ hãi và hoảng loạn.
Khi đến ganh đua, anh nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng: nhà tranh bốc cháy, dân làng chạy tán loạn, và lũ quái vật đội lốt người tràn vào, tàn sát tàn bạo. Kakyu không cần suy nghĩ, anh nâng kiếm lên, từng đường cắt qua không khí với tốc độ ánh sáng, làm tan nát lũ quái vật.
Trong lúc chiến đấu gay go, anh bắt gặp một người phụ nữ thanh tú đang bị một con quái vật sắp nuốt chửng. Tuy nhiên, trước khi Kakyu kịp can thiệp, người phụ nữ bỏ mạng. Ánh mắt anh đỏ lửa, nước mắt chảy dài trên gò má. "Tôi sẽ không để cho một ai phải chết trước mắt tôi lần nữa!", lời thề thốt ra từ miệng anh, bi kịch từ quá khứ dường như bao phủ lấy tâm hồn đen tối của Kakyu.
Với ngọn kiếm sắc bén và trái tim đau xót, Kakyu quyết định sẽ trả thù cho những người đã mất, bảo vệ những người còn sống, và hồi sinh ngôi làng mình từ tro tàn. Hành động của anh không chỉ là để bảo vệ mà còn là để chuộc lỗi, tìm lại chính mình giữa cảnh đau thương và tuyệt vọng.