Trên ngai vàng, Ma Vương nơi đây đâu những người dân càng sợ hãi. Nhưng ít ai biết rằng, bên trong vẻ uy nghi ấy, Ma Vương lại vô cùng chán chường. Anh ta mãi lặng ngắm cảnh hùng vĩ trước cửa ngục, nhưng trong lòng chỉ thấy tẻ nhạt. "Chán chường quá!" Ma Vương gầm lên, giọng đầy oán oai.
Để xua tan cảm giác chán chường, Ma Vương quyết định thực hiện một cuộc phiêu lưu đầy kỳ thú. Anh ta tự thách thức với bản thân, biến ngai vàng trở thành một nơi vui vẻ, đáng sống hơn bao giờ hết. Dọc theo hành trình, Ma Vương gặp phải những thử thách khó khăn, từ việc phải đào lỗ không dính tay đến việc phải ngủ trong rừng với muỗi đốt. Nhưng với bản tính bẩn bựa và hài hước, Ma Vương luôn tìm cách vượt qua mọi khó khăn một cách độc đáo và lạ lùng.
Nhân vật không ngờ của Ma Vương dần được bộc lộ, khi mặt khác của anh ta - hài hước, thân thiện và đôi khi thậm chí ngớ ngẩn - bắt đầu hé lộ. Trải qua hàng loạt tình huống dở khóc dở cười, Ma Vương nhận ra rằng, có lẽ niềm vui không ở nơi ngai vàng uy nghi mà chính là ở khắp mọi nơi, ở mỗi khoảnh khắc anh được sống và trải nghiệm. Một Ma Vương mới, vẫn là vị vua của địa ngục, nhưng bây giờ là vị vua vui vẻ và hài hước hơn bao giờ hết.