Trên con đường tĩnh lặng, ánh nắng mặt trời chiếu sáng qua những tán cây rợp bóng mát. Diệp Lăng Tịch đứng đó, nhìn chằm chằm vào người đàn ông từng làm trái tim mình đau đớn. Trong khoảnh khắc, cô nhận ra rằng anh vẫn làm trái tim cô đập mạnh mỗi khi gặp anh.
"Anh biết không, tình yêu không phải là một trò chơi," Diệp Lăng Tịch lên tiếng, giọng đầy nghẹn ngào.
Thành Nam Hoành nhìn cô, vẻ mặt đầy bi ai. "Đúng vậy, và em cũng biết rằng ta phải dừng lại ở đây. Đến cuối cùng, chúng ta chỉ còn 1% cơ hội. Nhưng em có tin rằng chúng ta còn cơ hội để thay đổi kết thúc của chúng ta?"
Tình hình dường như đã dâng cao với những hiểu lầm không lời giải, Diệp Lăng Tịch quyết định không chạy trốn nữa. "Chúng ta không thể trốn tránh tình cảm của mình mãi được, Thành Nam Hoành. Hãy cùng nhau đối diện với thực tại, với tình yêu mà chúng ta đều không thể phủ nhận."
Những lời này truyền đạt những cảm xúc sâu thẳm mà hai người đã gìn giữ trong suốt 6 năm qua. Một khúc cấm cao trào đang ập đến, liệu họ sẽ vượt qua được, hay mọi bi kịch sẽ tìm đến?ờ